header tran hai longyz

Những bức tranh có biểu hiện tình cảm y hệt chúng ta: chúng có thể làm bạn vui vẻ, giận dữ, thổ lộ với bạn hay xoa dịu tâm hồn bạn. Ngắm vẻ đẹp của những bức tranh là cách bạn kích thích tâm lý khám phá sáng tạo của mình, phát triển tư duy xâu chuỗi và lòng đồng cảm với người họa sĩ; từ đó hiểu được ý nghĩa bức tranh theo cách riêng, giải tỏa cảm xúc vui buồn một cách lành mạnh nhất. Việc thưởng thức tranh còn giúp bạn rèn luyện trí nhớ hiệu quả, tăng khả năng quan sát và phát huy cảm xúc, hướng cảm xúc vào những điều tích cực, sáng tạo và cân bằng tâm lý, cảm xúc trong cuộc sống…

Tự nhận thấy mình là một người dành nhiều tò mò cho những bức tranh, với tôi, ngắm tranh không chỉ là rung cảm bình thường trước cái đẹp thẩm mĩ mà còn là mong muốn tìm hiểu ngọn nguồn bức tranh, hoàn cảnh họa sỹ đã hoàn thiện tác phẩm ấy, với cách thức anh ta vẽ như thế nào. Do đó, trong một lần lướt Internet và xem những bức tranh muôn hình muôn màu Trần Hải Long đăng trên HomeAZ.vn, với nội dung phong phú và mang cho tôi một cảm xúc khó tả, tôi quyết định liên hệ với Long.

Ấn tượng với cá tính của chàng trai này, tôi đi sâu tìm hiểu ý nghĩa của những bức tranh mà Long vẽ để tìm ra cách Long phản ánh thực trạng xã hội, xây dựng đời sống tinh thần về sự hoàn hảo cho chính mình và mang đến chuẩn mực của cái Đẹp cho tác phẩm. Những bức tranh mang hơi hướng phá cách và hơi thở độc đáo của cuộc sống hiện đại. 

 
h1 tran hai long

- Tại sao em đặt tên studio của mình là Napphobist?

Gọi là studio nhưng thực chất nó là một căn phòng mà em mượn của bố mẹ. "Nap" là giấc ngủ ngắn, "Phobist" xuất phát từ "phobia" là nỗi sợ. Em ghép hai từ đó vào và thành một cái tên. Hồi còn học chuyên ngành Mỹ thuật bên Mỹ, có những ngày em vẽ hơn 12 tiếng, có hôm vẽ đến khuya rồi ngủ quên mất. Cái tên này gợi cho em nhớ đến khoảng thời gian đó.

Có bố làm xây dựng, mẹ làm ngân hàng, từ nhỏ, em đã được mẹ định hướng thi vào trường chuyên Hanoi - Amsterdam. Em là người thích tự học, tự tìm tòi hơn là tiếp nhận những điều được dạy từ người khác. Thi đỗ vào chuyên Toán, bẵng đi một thời gian thì em nghiện game, hầu như thời gian đầu cấp 3 em đều "cắm dùi" ở quán net. Sang đến năm lớp 11 thì em... chán game. Trong một lần dọn nhà, tình cờ tìm được cuốn sổ vẽ hồi nhỏ, em ngồi "chép tranh" lại để giết thời gian. Thế nhưng kể từ giây phút đó, em bắt đầu nhận ra mình thích vẽ.

Đến năm lớp 12, khi được bố mẹ hỏi muốn học ngành gì, có muốn đi du học không, em thú nhận mình chưa có định hướng rõ ràng cho tương lai, thấy mình thích vẽ nên thử học xem sao. Được thầy giỏi dạy dỗ, em quyết định đi du học ngành vẽ và vẽ tranh trở thành đam mê từ lúc nào không hay.

Đến tháng 3/2019, Trần Hải Long trở về Việt Nam và bắt tay vào thực hiện giấc mơ lớn của đời mình: Vẽ tranh. Cậu đã biến căn phòng chung cư nhỏ bé mang tên Studio Napphobist thành không gian lý tưởng để ngày đêm miệt mài vẽ những tác phẩm độc nhất. 

Studio Napphobist - không gian sáng tạo của chàng họa sĩ trẻ Trần Hải Long.

Studio Napphobist - không gian sáng tạo của chàng họa sĩ trẻ Trần Hải Long.

 

- Tại sao em chọn nghề vẽ và cái hay của việc học vẽ là gì?

Vẽ tranh là cách em thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của mình, tạo ra một bức tranh là cách em tạo ra một "giá trị" cho cuộc đời. Vẽ một bức tranh giống như nuôi nấng một đứa con vậy. Việc lên ý tưởng, vẽ phác thảo... giống như sinh ra đứa trẻ. Đến khi chỉnh sửa, tô màu là nuôi nấng đứa trẻ đó, khi bức tranh được hoàn thiện là khi đứa trẻ trưởng thành. Lúc này, nó sẽ tự bước ra đời, chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Việc nó đến với ai, sống có ích như thế nào hoàn toàn là do nó chịu trách nhiệm. Cũng như vậy, một bức tranh sẽ đẹp, sẽ có ý nghĩa và đóng góp cho cuộc đời nếu nó đến được với người cần và phù hợp.

Có cái thú vị là khi treo tranh ở nhà, mỗi ngày ngắm nó mình cố suy luận một chút thì tự nhiên có một ngày mình hiểu thì nó sẽ hay hơn. Với em, mỗi bức tranh mình không hiểu đều kích thích trí tò mò. Khi nhìn kĩ, mình sẽ tìm ra được những "biểu tượng" nho nhỏ, khám phá ra một mảng màu, thấy các màu blend vào nhau với các hình khối cuốn hút vô cùng, nhìn màu đó khơi gợi lên cảm xúc gì đó trong mình, rồi ngẫm lại cảm xúc đó là gì, đó có phải là điều người ta muốn gửi gắm không, mình tự kết nối với bức tranh để ra ý nghĩa. Tranh nghệ thuật đặt ra một câu hỏi và người xem tự đưa ra câu trả lời cho chính mình.

Cái thú vị của tranh đó là tất cả mọi thứ giải thích đều logic bởi hình nó trừu tượng, các mảng màu khác nhau mang sắc thái khác nhau. Ví dụ cùng là màu vàng nhưng màu vàng trên người có thể là gân nhưng vàng trên trời là ánh sáng, màu đỏ này trên người là sẹo nhưng cũng là màu của mặt trời.

Empty
 

Bức tranh này thể hiện mối liên hệ tinh thần giữa em và bố khi em quyết định theo đuổi nghề vẽ. Những vệt màu vàng trên người bố là gân, còn những vệt màu vàng trên người em (ở vị trí bên trái bức ảnh) là sẹo. Vì nhiều lý do, bố em đã từng không ủng hộ em theo nghề vẽ này. 

Bố mẹ em là kiểu phụ huynh Á Đông, muốn con cái có công việc "ổn định" nên khá áp lực là phải kiếm tiền nuôi vợ con, có nhà có xe. Nhưng em thì đơn giản, em chỉ cần có tiền để mua màu vẽ, được vẽ, ý tưởng em không bao giờ thiếu, thứ em thiếu chỉ là thời gian. Việc thuyết phục gia đình ủng hộ em theo nghề vẽ cho đến thời điểm hiện tại theo em nghĩ là rất đúng đắn. 

- Bên cạnh định kiến của bố mẹ về nghề vẽ, em còn gặp khó khăn gì khi theo đuổi nghề vẽ? 

Có một điều khó là nghệ sĩ đôi khi họ sợ thử cái mới. Khi người ta hình thành một thói quen rồi, nếu phải thử cái gì chưa biết, họ sẽ sợ mình làm hơi tệ, vẽ hỏng và nghĩ "ô, có thể mình không hợp với kĩ năng này". Và rồi người ta quay lại cái cũ, chưa đào sâu được hết, sai lầm nhưng không cố học hỏi rồi dần dần bị chững lại. Ngày xưa em cũng từng bị như thế.

Bây giờ nhiều khi vẽ sai em cũng tiếc lắm, mất một đống màu rồi bao nhiêu tiền của. Ở Việt Nam, đa số màu chất lượng không tốt do chủ yếu là màu Trung Quốc. Đồ em phải mua từ Mỹ về, khá đắt. Trong khi tranh em vẽ càng ngày càng to hơn, tốn nhiều màu vẽ hơn. Thế nhưng nếu thấy không ổn em phải sửa lại, thêm thắt, phải đi đến cùng. Với em, bức tranh tiếp theo phải mới hơn tranh trước, phải tốt hơn trước.

 
quote 3 tran hai long

- Long có thể giải thích một chút về bức tranh này được không?

Bức tranh này được lấy cảm hứng khi em về Việt Nam: Ngồi vào bàn ăn thì ông bà bố mẹ hay nói chuyện thời sự, chính trị. Ở trên lớp thì bạn bè nói các câu chuyện trên mạng, chửi thề,... Bức tranh này em đề cập đến nhiều khía cạnh trong xã hội như LGBT, chuyển giới, lạm dụng tình dục trẻ em, trọng nam khinh nữ,... Chị có thể nhìn thấy rất nhiều biểu tượng giới tính, nó thể hiện một xã hội như ở Việt Nam khi nam giới vẫn chiếm áp đảo.

Bức tranh về đề tài Giới tính của họa sĩ Trần Hải Long.

Bức tranh về đề tài Giới tính của họa sĩ Trần Hải Long.

 

Có nhiều thực trạng trong xã hội mà em muốn phản ánh qua bức tranh này, như việc ấu dâm chẳng hạn. Thực tế, theo dõi qua tin tức, có nhiều người với vỏ bọc quyền lực lại đi lạm dụng trẻ em. Người giỏi dễ làm điều rất tệ (ví dụ như Picasso là một người rất trăng hoa) nhưng mọi người vẫn bỏ qua hết, bởi người ta quan trọng danh tiếng hơn là nhân văn con người.

- Theo em tính cách của một họa sĩ được thể hiện như thế nào qua tác phẩm của họ? Họa sĩ có gì khác biệt so với người bình thường?

Em lấy một ví dụ, không hiểu bằng cách nào, Van Gogh vẽ bức tranh Starry night (Đêm đầy sao) mà người học thiên văn phát hiện ra nó trùng với một lý thuyết hỗn loạn trong vật lý. Vào thời đó người ta vẽ màu rất tươi, rất thanh, nhẹ nhàng nhưng Van Gogh vẽ rất rõ nét bút, nét vẽ rất mạnh, dày cộm, xoắn xít thể hiện cảm xúc mãnh liệt, cuộn trào.

Đó là sự khác biệt bởi Van Gogh là một người tâm lý không ổn định, cuộc đời ông rất khổ, nên cảm xúc của ông luôn mạnh mẽ, mãnh liệt và điều đó được thể hiện qua tranh. 

 
vangogh tran hai long

Đôi khi người ta dựa vào những thứ không biết để thêu dệt nhiều cái ở Van Gogh, giống như cách thiên tài thường bị hiểu nhầm. Cũng như vậy, nhiều người nói điên như Van Gogh mới vẽ được tuyệt tác nhưng không phải, lúc lên cơn điên ai vẽ được đâu, hết cơn điên người ta mới liên tưởng lại và vẽ được thôi.

Người ta thường nghĩ là họa sĩ phải thế này thế nọ nhưng không phải, mỗi người có một con đường khác nhau và con đường đi đến thành công của họ cũng khác nhau. Không có một hình mẫu nhất định nào cho một người làm họa sĩ cả.

- Ước mơ của em là gì?

Bây giờ em thấy mình giống "họa sĩ nghèo" lắm nên em chỉ mong bán được tranh, có tiền mua màu vẽ để được vẽ tranh tiếp thôi. Em đã trưởng thành rồi nên muốn tự lập, nuôi sống được bản thân để theo đuổi đam mê chứ không muốn làm phiền đến bố mẹ nữa.

Ước mơ của em là được vẽ cả đời. Em tâm niệm rằng mỗi người sinh ra cần làm điều gì đó ý nghĩa, như nhà khoa học tạo ra các phát minh thì em chọn vẽ để tạo ra các tác phẩm làm đẹp cho cuộc đời. 

 
quote 4 tran hai long

- Cảm ơn Long về cuộc trò chuyện này và chúc em thành công với đam mê của mình!

Các bạn quan tâm đến các bức tranh nghệ thuật độc đáo, muốn tìm hiểu thêm về tranh, vui lòng tham khảo các tác  phẩm của Trần Hải Long tại mục Tranh vẽ của Long Trần Napphobist.

Hoặc nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa các bức tranh, đàm đạo về tranh, mời bạn ghế thăm "studio" Napphobist tại địa chỉ: P1107, 25T1 N05 Trung hoà, quận Cầu Giấy, Hà Nội.